Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Nhớ kỉ niệm

Hôm nay em bỗng nhớ anh đến mức trái tim em dù đã được dạy phải mạnh mẽ nhưng hôm nay, nó đã khóc anh à!
Nó nhớ anh! Nó rất nhớ anh! 
Hình như lâu rồi nó không được khóc, lâu rồi nó quá quen với cô độc giữa cuộc sống ngạt thở này rồi. Nó muốn được ngã vào lòng anh mà khóc, muốn cái cảm giác bình yên, muốn được che chở,bảo vệ. Em mệt mỏi với cái vỏ bọc mạnh mẽ này quá anh à. 
Ước gì em chấp nhận khi anh nói chúng mình chạy trốn. À không, phải là đi theo anh, đến 1 nơi chỉ có chúng ta. Ước gì em theo anh không do dự, có lẽ bây giờ hạnh phúc hơn đúng không anh?
Em khờ quá, em lúc nào cũng quay lưng khi anh cần, em chỉ gọi anh khi em cần mà không hề suy nghĩ cho anh. Anh luôn tìm cách để ở bên em, anh luôn bảo vệ em, anh sợ em buồn rồi một mình ôm bao nhiêu gánh nặng. Đến bây giờ em mới nhận ra Quốc à, bây giờ em mới biết  anh yêu em nhiều như thế nào, đến bây giờ em mới nhận ra cái cách yêu thương  mà anh dùng để yêu em, em ngu quá phải không anh?
Những ngày cuối cùng gần nhau, em chẳng nhận ra được gì. Em cũng không hiểu vì sao anh bỏ công việc trên Daklak mà về đây làm 1 thằng bận rộn dành thời gian cho em, em hoàn toàn không nhận ra anh à.
Em mới biết vì sao anh lại khóc, mới biết vì sao anh ôm chặt em, mới biết vì làm mọi thứ vì em.
Em ngu hay anh ngu đây, em không nhận ra hay do anh che giấu quá kĩ, do em vô tình hay do anh sợ em đau hả anh?
Có bao giờ anh giống em không anh, có bao giờ anh hỏi em : ăn cơm chưa?, vui không?, có đau ở đâu không?, ngũ ngon không?, có bị ai ăn hiếp không?.. Có nhớ em không?
Em nhớ anh lắm, Quốc à!
Em không dám viết thư cho anh,em sợ lắm, sợ viết gì sai rồi làm anh buồn, anh xa lánh em. Em phải cách xa anh quá rồi, mắt không thể tìm được nên xin anh đừng làm tim em lạc lối, đừng làm tim em phải vỡ vụn ra vì tìm hơi ấm của em ỡ nơi anh.
Trái tim em, nhớ anh!