Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

5 Phút Hạnh phúc

Có bao giờ anh biết anh là gì trong em không anh, hay chưa bao giờ anh quan tâm?
Có bao giờ anh hỏi lòng mình em là gì trong anh không anh?
Cho em một lần nói hết lòng mình được không anh?
Em không dám nói em yêu anh, không dám xem anh là của riêng mình, cũng chẳng dám lại gần anh khi mình mệt mõi, chẳng dám than một lần với anh, chỉ có bóng đêm ôm em vào lòng cùng nước mắt làm bạn thân. 
Trái tim yêu của em bây giờ không còn khả năng kháng cự nữa rồi anh à. Tên của anh không phải là cái bóng nhoè dễ phai nhanh như em nói với anh, không phải là kỉ niệm, càng không phải là vết sẹo. Từng ngày, từng ngày dày! Nó vẫn còn mới như lúc anh nói yêu em; hạnh phúc giúp chữa lành vết thương, vậy thì em làm sao có thể tìm thứ đối với em dường như là không có để chữa lành đây anh. Vết thương làm em quá mệt rồi anh à, đau mà vẫn cố ôm, sâu quá rồi,lớn quá rồi, không thể không thấy đau  nhưng vẫn ôm chặt, thật chặt, xem thứ giết mình từng ngày là linh hồn...là tất cả.
Em yêu anh, chưa bao giờ em ngừng yêu anh, yêu nỗi đau nhận được từ anh. Vì yêu anh mà nước mắt em rơi, vì yêu anh mà em như phát điên lên, vì yêu anh mà trái tim ngẹn từng cơn khi nhớ anh, nhớ nụ cười, nhớ anh, chính anh.
Nếu là anh, anh có vượt qua tất cả nỗi đau kia để giữ em lại trong tim anh dù chỉ một lần không anh? Có bao giờ anh cười khi thấy một thứ gì trong cuộc sống anh có em không? Có đêm nào anh chúc em một câu ngũ ngon không anh? Có bao giờ em là người đầu tiên anh nghĩ đến khi thức giất không anh? Có bao giờ anh nghe điện thoại của em rồi tự lòng hỏi : em ăn cơm chưa? Em có đói không? Em có buồn không? Có ai làm em đau không? Có nhớ anh không?  .Có bao giờ anh hiểu cảm giác của em không anh. Ước gì anh hỏi em 1 câu dù trong suy nghĩ. Có không anh, một lần anh giống em?
Mỗi lần anh điện thoại cho em, chưa bao giờ anh nói một lời, em biết anh, là anh gọi cho em dù là số lạ, hàng ngàn câu hỏi trong em cũng không thể mở lời dù chỉ một lần, em sợ, sợ anh gác máy, cố gắng dù chỉ nghe được hơi thở của anh, cố gắng thật lâu. Để rồi anh gác máy em mới dám nói: "em nhớ anh, nhớ anh lắm,mai lại gọi cho em nha anh, để em biết anh vẫn bình an,để lại nghe được hơi thở của anh, nhớ gọi cho em nha anh, em chờ anh".
2 năm rồi anh à, chưa một lần em dám thay số điện thoại, chưa một lần em xa chiếc điện thoai hay tắt nguồn, em sợ anh gọi cho em không được, em sợ thứ duy nhất có anh cũng không còn. Em sợ lắm, những ngày anh không gọi cho em, em sợ anh xảy ra chuyện, nước mắt lại rơi bất chợt khi cảm thấy anh quên em, anh xảy ra chuyện, hay anh bận bên hạnh phúc khác,sợ anh sẽ không bao giờ gọi cho em nữa. 2 năm rồi không nghe được tiếng anh, 2 năm rồi em chưa được nhìn thấy anh, 2 năm rồi em chưa bao giờ hết sợ. Là anh, chỉ là anh làm em sống hạnh phúc trong nỗi đau.
Có bao giờ em giữ anh bên mình đâu mà lại sợ mất anh, có bao giờ bên anh đâu mà sợ xa anh.
2 năm rồi, em muốn anh cứ gọi cho em, đừng quên gọi cho em, đừng bao giờ quên số điện thoại em nha anh, như anh đã nhớ như bây giờ.
Nhiều lần muốn tìm anh, muốn nói anh nghe, muốn ôm anh...người đàn ông em có mà dường như không có.
Vì anh mà em không biết cảm xúc mình ra sao,trái tim đau đớn khiến nước mắt lại rơi, trái tim mạnh mẽ hoá yếu mềm khi  mất cảm giác anh cạnh bên.
Anh à, mình cứ như bây giờ nha, đừng biến mất nha anh, em đang hạnh phúc,thật đấy!
Và em lại cầu nguyện, nếu bắt em lựa chọn, thì anh, vẫn là anh, em không dám mơ ước sẽ có trọn 2 chữ Hạnh Phúc cùng anh. Nhưng hãy cho em có trong anh, dù chỉ là 5p im lặng thật sự là của em.
Nếu được gặp lại anh, ở một nơi không còn ngăn cản, không còn cách xa, không còn tranh giành, không còn nước mắt; thì xin anh, một lần, để em yêu và được yêu.
Em sẽ như bây giờ, chờ anh, sẽ và mãi chờ anh.

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Giận

Này Phan Văn Quốc
Anh bảo anh yêu tui mà anh dám làm vậy với tui hả. Vậy mà chối bay chối biến là không có hả. Cái mặt mo anh vác đi đâu cũng có gái theo là sao hả. Xấu mà ác là anh chứ k ai hết. Cảnh cáo, lần đầu  cũng như lần cuối. Không có tui là liếc mắt đưa tình à, mèo mỡ à, tui mà bắt quả tang là anh đi theo con đó 100% nhá. Tới bây giờ còn giận rung râu. Cho anh 20h kiểm điểm bản thân.

Nhớ anh

Quốc ơi! Hnay em buồn quá, em phải làm sao đây anh, em nhớ anh , nỗi nhớ anh là dằng vặt hay hạnh phúc đây anh? Cô đơn hay vượt qua tất cả? 
Em lại nhớ những câu nói của anh : vợ ăn cơm chưa? Có no không? Ăn gì thế?. Vợ đang làm gì thế, có nhớ anh không?. 
Nhớ những cuộc gọi nhỡ làm anh cuống cuồng tìm em khi em không nghe máy. Nhớ những đêm lãm nhãm. Nhớ người đàn ông của riêng em.
Em muốn nghe giọng nói ấm áp của anh khi gọi : vợ ơi!
Muốn được anh ôm siết, muốn được anh chửi um sùm khi em quên ôm anh khi anh chạy xe, muốn được đi lung tung. Muốn được anh mang vớ giữa trời nắng rồi nghe anh lầm bầm ghét con gái đen.
Muốn nghe anh tụng khi nói bậy, muốn thấy anh nhõng nhẽo đòi đi theo khi em đi chơi vs bạn, muốn nghe anh chửi đến phùng má trợn mắt vì em không đeo khẩu trang.
Muốn nhiều thứ quá, kể không hết.
Em muốn lịch sử lập lại lần 2, nhiều hạnh phúc quá, em lại tham lam nữa rồi.
Em nhớ anh, Phan Văn Quốc

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Nhớ kỉ niệm

Hôm nay em bỗng nhớ anh đến mức trái tim em dù đã được dạy phải mạnh mẽ nhưng hôm nay, nó đã khóc anh à!
Nó nhớ anh! Nó rất nhớ anh! 
Hình như lâu rồi nó không được khóc, lâu rồi nó quá quen với cô độc giữa cuộc sống ngạt thở này rồi. Nó muốn được ngã vào lòng anh mà khóc, muốn cái cảm giác bình yên, muốn được che chở,bảo vệ. Em mệt mỏi với cái vỏ bọc mạnh mẽ này quá anh à. 
Ước gì em chấp nhận khi anh nói chúng mình chạy trốn. À không, phải là đi theo anh, đến 1 nơi chỉ có chúng ta. Ước gì em theo anh không do dự, có lẽ bây giờ hạnh phúc hơn đúng không anh?
Em khờ quá, em lúc nào cũng quay lưng khi anh cần, em chỉ gọi anh khi em cần mà không hề suy nghĩ cho anh. Anh luôn tìm cách để ở bên em, anh luôn bảo vệ em, anh sợ em buồn rồi một mình ôm bao nhiêu gánh nặng. Đến bây giờ em mới nhận ra Quốc à, bây giờ em mới biết  anh yêu em nhiều như thế nào, đến bây giờ em mới nhận ra cái cách yêu thương  mà anh dùng để yêu em, em ngu quá phải không anh?
Những ngày cuối cùng gần nhau, em chẳng nhận ra được gì. Em cũng không hiểu vì sao anh bỏ công việc trên Daklak mà về đây làm 1 thằng bận rộn dành thời gian cho em, em hoàn toàn không nhận ra anh à.
Em mới biết vì sao anh lại khóc, mới biết vì sao anh ôm chặt em, mới biết vì làm mọi thứ vì em.
Em ngu hay anh ngu đây, em không nhận ra hay do anh che giấu quá kĩ, do em vô tình hay do anh sợ em đau hả anh?
Có bao giờ anh giống em không anh, có bao giờ anh hỏi em : ăn cơm chưa?, vui không?, có đau ở đâu không?, ngũ ngon không?, có bị ai ăn hiếp không?.. Có nhớ em không?
Em nhớ anh lắm, Quốc à!
Em không dám viết thư cho anh,em sợ lắm, sợ viết gì sai rồi làm anh buồn, anh xa lánh em. Em phải cách xa anh quá rồi, mắt không thể tìm được nên xin anh đừng làm tim em lạc lối, đừng làm tim em phải vỡ vụn ra vì tìm hơi ấm của em ỡ nơi anh.
Trái tim em, nhớ anh!

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

Em mệt quá a àh

Hơn 1 tháng e k vào tâm sự vs a r :), k phải e hết yêu a mà e k muốn bám vào nỗi nhớ a r nhìn từng ngày trôi qa trong nhớ thương a à :), mình xa nhau gần 1 năm r a nhỉ, a thấy nhanh k, e thì mong time trôi nhanh hơn 1 tí , e mong ngày dc gặp lại a, dc khóc thật to cho e biết e đag kìm nén đến thế nào, suy ngĩ về a, chỉ dám suy ngĩ về a r tự mình lau nc mắt. Ôm nỗi nhớ 1 mình mệt mõi biết dường nào a biết k a. Noel này e chẳng dám bước ra đường,nơi đó có a chờ e, quá nhiều hình bóng của a, như cứ vừa xảy ra hôm qa a à, :), vùi đầu vào học :), mong 1 ngày nào k xa, a đc ra trại, dc nhìn a tự do là e hạnh phúc lắm r, dù lúc ấy a còn thương e hay k cũng đc, miễn đc thấy a là e vui lăm' r a à :). Mai là 27/12, mai e thi môn Viết, môn đầu tiên luôn ý, chúc e thi tốt đi a ^^~~~. Em học bài 1 tí nữa nha, nói thế đc r, nói hoài sẽ nhớ đấy
26/12/2013
9:31 PM 
594 day together 

7-1-3014, 00-37AM

Chiều này đi thi e có mua cho a 2 cái áo, xanh vs đỏ, >.<, k biết chừng nào mới tơi tay a nhưng e sẽ tìm cách gửi cho a, nhờ vả Tý cũng chả đc gì, e chỉ nt hỏi là 4-1 có đi thăm a k vì lần trc nó bảo t7 mẹ đi thăm a là 4-1 ý, z mà nó chơ' hề tl e, giận qá. Gửi đồ thì k đc, hỏi thì k tl, k thèm qa lại vs nó nữa. H e ngũ nha, ck hãy nhớ là e luôn yêu thương ck.