Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

Nhớ anh

Quốc ơi! Hnay em buồn quá, em phải làm sao đây anh, em nhớ anh , nỗi nhớ anh là dằng vặt hay hạnh phúc đây anh? Cô đơn hay vượt qua tất cả? 
Em lại nhớ những câu nói của anh : vợ ăn cơm chưa? Có no không? Ăn gì thế?. Vợ đang làm gì thế, có nhớ anh không?. 
Nhớ những cuộc gọi nhỡ làm anh cuống cuồng tìm em khi em không nghe máy. Nhớ những đêm lãm nhãm. Nhớ người đàn ông của riêng em.
Em muốn nghe giọng nói ấm áp của anh khi gọi : vợ ơi!
Muốn được anh ôm siết, muốn được anh chửi um sùm khi em quên ôm anh khi anh chạy xe, muốn được đi lung tung. Muốn được anh mang vớ giữa trời nắng rồi nghe anh lầm bầm ghét con gái đen.
Muốn nghe anh tụng khi nói bậy, muốn thấy anh nhõng nhẽo đòi đi theo khi em đi chơi vs bạn, muốn nghe anh chửi đến phùng má trợn mắt vì em không đeo khẩu trang.
Muốn nhiều thứ quá, kể không hết.
Em muốn lịch sử lập lại lần 2, nhiều hạnh phúc quá, em lại tham lam nữa rồi.
Em nhớ anh, Phan Văn Quốc